Monday, April 06, 2015

Con Đường Vào Nghề Cave Của Một Cô Gái Quê

         Sinh ra ở một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Hậu Giang, Phương Mỹ Linh phải bỏ dỡ việc học khi mới mười hai tuổi vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn. Hằng ngày cô bé phải đi bán vé số dạo phụ mẹ nuôi cả nhà có đến năm miệng ăn. Mỹ Linh là chị cả trong gia đình, dưới cô còn ba em gái nữa. Còn cha cô không may đã qua đời trong một tai nạn giao thông không lâu sau đó. Bỏ lại cho mẹ cô bốn đứa con còn nheo nhóc. Hiểu được hoàn cảnh khó khăn của gia đình nên cô bé Mỹ Linh lúc nào cũng luôn siêng năng trong công việc. Không ngại nắng mưa vất vả, chỉ mong sao cả nhà có được những bữa cơm đạm bạc qua ngày.



        Lớn lên thêm một chút nữa, lúc này Mỹ Linh đã là cô gái mười bảy tuổi, ra dáng là một thiếu nữ xinh đẹp mà nhiều chàng trai trong xóm phải xao xuyến mỗi khi nhìn thấy cô. Nhưng cô vẫn chưa hề biết đến tình yêu là gì. Bởi cô chưa bao giờ suy nghĩ về điều đó, bởi gia đình mới là tất cả với cô. Linh luôn mong ước sau này gia đình mình sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
        Thấy Linh có ngoại hình xinh xắn nhiều người gợi ý, cô nên lên thành phố tìm một việc gì đó để làm may ra cuộc sống sẽ khá hơn. Nhưng Linh vốn học vấn dỡ dang không bằng không cấp, liệu có thể tìm được công việc gì tốt đẹp giữa phố thị phồn hoa kia.
       Nói là vậy nhưng Mỹ Linh cũng đã có suy nghĩ này từ lâu, thà cứ ra đi biết đâu được, còn hơn suốt cuộc đời phải sống trong cảnh nghèo túng như thế này.
       Được sự giới thiệu của một người hàng xóm Mỹ Linh theo lên thành phố Cần Thơ làm cho một quán cafe cũng khá sang trọng. Công việc hằng ngày của cô chỉ là bưng bê phục vụ nước cho khách, công việc nhẹ nhàng nhưng thu nhập chẳng đủ cho cuộc sống nơi đây, rồi còn phải gửi tiền vệ phụ mẹ nuôi các em nữa.
       Đang trong lúc khó khăn Linh được một người khách quen của quán giới thiệu cho một công việc hấp dẫn ở Sài Gòn với mức lương cao gấp nhiều lần so với hiện tại. Mỹ Linh vừa mừng vừa tủi, cô gọi điện ngay về khoe với mẹ. Mẹ cô nghe con gái nói thế mà vui sướng vô cùng, từ nay cuộc sống gia đình mình chắc sẽ đỡ hơn.
        Nhưng mẹ cô đâu hề biết chuyện gì sẽ xảy đến với cô con gái bé bỏng của mình trong những ngày tháng sắp tới. Cuộc sống chưa bao giờ đơn giản đến thế, nhất là với một cô gái trẻ còn non nớt như Linh.
        Rời Cần Thơ, theo chân vị khách quen lên Sài Gòn nhận công việc mới, tâm trang Mỹ Linh phấn khởi biết bao nhiêu thì khi đến nơi cô lại thất vọng bấy nhiêu.
        Không như lời giới thiệu vào làm cho một cty nọ mà điểm đến của cô là một nơi mà dường như cô cũng thấy thân quen. Bởi lẻ đó cũng chỉ là một quán cafe như cô đã từng làm, nhưng quang cảnh có vẻ mờ ảo hơn.   


       Lúc này cô cũng chưa hình dung ra được điều gì sẽ xảy đến nhưng có một linh cảm không tốt cho lắm. Nhưng giữa Sài Gòn xa lạ, cô cũng chẳng biết phải làm gì khi lần đầu tiên đặt chân đến đây. Không bạn không bè, không một người thân để nương tựa. Thôi thì cũng phục vụ cafe như nhau.
        Nhưng một cô gái trẻ chưa từng va vấp xã hội như Linh làm sao có thể nghĩ tới đây chỉ là một quán cafe trá hình. Công việc hàng ngày của cô thật ra là đi tiếp khách, ngay cả nằm mơ cô cũng chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày mình phải làm nó. Một công việc nhơ nhuốt mà cả xã hội đều khinh bỉ. Nhưng giờ cô biết phải làm sao? không còn con đường nào cho cô nữa rồi.
        Sau lần bị ép đi khách đầu tiêm cô vô cùng nhục nhã ê chề, giờ cô như lạc vào một thế giới không có ngày mai.
       Đã mấy tháng rồi cô không gọi điện về cho mẹ vì cô chẳng biết phải nói với mẹ điều gì. Cô xấu hổ và cảm thấy có lỗi với mẹ vô cùng. Không biết bây giờ mẹ và các em thế nào? Nhớ lắm chứ nhưng cô chẳng thể về thăm. Những giọt nước mắt thâu đêm cứ lăn dài trên má, cô ngày một tìu tị hơn.
       Cái công việc nhơ nhuốt đang từng ngày bào mòn thân xác và tuổi xuân của Linh, giờ đây cô chỉ còn là một con điếm hạng bèo, bị thảy ra đường và đang mang trong mình căn bệnh thế kỷ. Hàng đêm cô phải đứng đường kiếm sống dưới cái nhìn khinh miệt của mọi người. Nhưng có ai thấu hiểu được hoàn cảnh của cô. Mọi chuyện xảy đến là điều cô không hề muốn. Cuộc đời của cô đã chấm hết, chẳng còn một lối thoát nào khả dĩ cho một con điếm như cô.
       Về quê ư? Không ? đó là điều không thể. Cô không còn đủ can đảm để đối diện với gia đình và mọi người nữa. Thà cứ ở lại nơi xa lạ này, không một ai biết đến có lẻ là một chút an ủi duy nhất lúc này mà cô còn có thể giữ lấy cho riêng mình.


Xem thêm truyện ngắn hay tại đây



0 nhận xét :

Post a Comment

 

Copyright © T-BLOG .All Rights Reserved | Powered by Blogger