Friday, April 10, 2015

Trai Bao Phải Thế Mới Làm Ăn Được

           Gặp lại Quân trong một chiều cuối năm, không khí gần tết ở Sài Gòn náo nhiệt và tất bật hẳn lên. Chúng tôi là bạn đồng nghiệp ngày xưa cùng làm chung ở một cty nước giải khát. Dù ở cùng thành phố nhưng hai người ít khi nào gặp nhau. Tôi thi bận làm công việc mới là nhân viên kinh doanh nghành thực phẩm tiêu dùng. Còn Quân từ hồi chia tay ở công ty cũ anh cũng chuyển hẳn sang làm nghề tài xế taxi do biết lái xe từ trước.

            Lâu quá tình cờ gặp nhau trên đường nên cả hai rủ vào một quán gần đó làm vài lon ôn lại kỹ niệm.
Hơn hai năm không gặp mà dạo này anh ta trông rất ngon lành, chả giống một tài xế taxi như anh nói chút nào mà nhìn giống một tay công tử nhà giàu chịu chơi hơn. Thân hình thì rắn chắc, cuồn cuộn cơ bắp. Còn cách ăn mặc thì khỏi phải chơi. Nhìn giống hệt mấy thiếu gia nhà giàu chứ không tông teo ngô ngố với cái dáng Cà Mau màu da Sa Đéc như hồi ở quê mới lên.
            Hỏi ra mới biết dạo nay hắn siêng năng tập thể hình dữ lắm. Tôi hỏi đùa, bộ dạo này muốn kế thừa sự nghiệp của đàn anh Phạm Văn Mách hay sao mà ra sức tập luyện dữ vậy bạn? Quân biết tôi hỏi đuà nữa thiệt nữa chơi nên xoắn lại một câu nghe cũng sốc như con cốc : trai bao phải thế thì mới làm ăn được chứ bạn!
            Nghe Quân nói tôi nghĩ chắc cũng ứng đối với mình cho vui thôi chứ làm sao mà tin mấy lời như vậy. Nhưng hình như suy nghĩ của tôi không đúng lắm. Vừa uống được tầm hai lon 333 chuông điện thoại của Quân kêu lên. Hắn móc ra chiếc Iphone 6s đời mới cáu cạnh, alo!. Tôi nghe loáng thoáng đầu dây bên kia là giọng của một người phụ nữ trung niên tầm 40-50 tuổi gì đó.
            Thấy bất tiện vì đang ngồi đối diện với tôi nên Quân xin phép ra ngoài nghe điện thoại một lát. Tôi nghĩ chắc có chuyện riêng tư như vậy cũng bình thường.Khoảng tầm 3 phút sau Quân quay lại nói có chuyện gấp phải đi nên anh em tranh thủ làm thêm một lon nữa rồi chia tay.
            Quân vội vả dắt xe ra  và chạy trước tôi mất hút cũng không biết đi ngả nào. Tôi không có việc gì gấp nên cứ từ từ chậm rãi quay đầu xe chạy thẳng về hướng Bình Quới-Thanh Đa, vì nhà trọ của tôi bên đó mà.
             Xe tôi vừa qua khỏi cầu Kinh, quan sát bên đường thấy một dáng người rất quen. Thì ra là Quân, mới đây mà anh ta thay đồ xong rồi, còn đi về cùng đường với mình nữa. Bên cạnh Quân lúc này là một người phụ nữ trung niên nhưng có vẻ ngoài rất sang trọng, thấy cử chỉ họ chẳng khác nào mấy cặp tình nhân cho mấy.
              Rồi trong đầu tôi chợt bừng lên suy nghĩ, chẳng lẻ những lời hắn nói lúc nảy là thật. Như để giải toả sự nghi của mình, tôi ghé lại bên kia đường cách xa một đoạn quan sát. Thấy xe họ di chuyển tôi cũng chạy chậm bám theo phía sau cứ như một tay thám tử tư thực thụ.
              Xe Quân chở người phụ nữ không chạy về hướng Thanh Đa mà ngược lại đường Xô Viết Nghệ Tĩnh rồi rẽ phải ra hướng quốc lộ 13 chạy về hướng cầu Bình Triệu. Thấy ngược đường về nhà mình với lại cũng hơi xa định bỏ cuộc nhưng vì quá tò mò với câu nói lúc nãy của Quân nên tôi quyết kè theo tới cùng.
              Khi xe chạy qua ga bình triệu một lát bọn họ liền ghé vào một nhà hàng nhỏ. Bây giờ tôi bắt đầu hoài nghi về chính mình, chẳng lẻ mình đã phán đoán sai. Nhưng không bỏ cuộc tôi cũng tấp sang một quán nước bên kia đường ngồi quan sát. Họ chở nhau đi một đoạn khá xa từ trong thành phố ra đây chỉ để ăn thôi sao? Mà trong thành phố thiếu gì quán xá ngon sang trọng cở nào chả có sao lại ra tận đây? Vậy là một mối hoài nghi nữa lại càng thêm thúc giục tôi phải theo dõi tới cùng.
              Sau khi ăn tầm khoảng hơn nữa tiếng, họ chạy thẳng về hướng nghã tư Bình Phước. Được một đoạn xe họ liền tấp ngay vào khách sạn kế đó. Lúc này bao nhiều sự hoài nghi của tôi về câu nói của Quân coi như đã sáng tỏ.
              Hình như đây là bãi đáp quen thuộc của họ thì phải? xe vừa đậu tôi thấy họ đi một mạch vô trong chứ không làm thủ tục nhận phòng gì cả. Như để cũng cố thêm cho chắc ăn, tôi liền móc điện thoại ra gọi cho Quân. Viện lý do có việc cần muốn gặp anh ta một chút. Hắn liền trả lời: mình bận có việc đi Biên Hoà rồi bạn ơi, có gì mai gặp nhé!
              Nghe tới đây: "Vậy là em đã hiểu...!"

0 nhận xét :

Post a Comment

 

Copyright © T-BLOG .All Rights Reserved | Powered by Blogger